Mông Sơn Thí Thực là diệu pháp cứu độ Cô Hồn
Pháp Giới 2 tháng trước

Mông Sơn Thí Thực là diệu pháp cứu độ Cô Hồn

Mông Sơn Thí Thực là một nghi thức đã được sử dụng rất phổ cập trong các Chùa. Pháp cúng thí này, đối tượng thọ nhận cúng thí là loài cô hồn trong cõi Ngạ quỷ. Ngạ quỷ là những loài quỷ đói khát đi lang thang không nơi nương tựa, không có ai cúng thí cho ăn.

  • Quả báo câu cá.
  • Sát sinh quả báo rất nặng.
  • Quả báo tự sát.
  • Quả báo tội ngoại tình.
  • Cách thay đổi vận mệnh.
  • Âm đức là gì.
  • 10 chuyện Tâm linh có thật.
  • 10 chuyện nhân quả báo ứng có thật.
Mông Sơn Thí Thực là diệu pháp cứu độ Cô Hồn
Mông Sơn Thí Thực

Có ba loại nghi thức Mông Sơn: Đại Mông Sơn, Trung Mông Sơn và Tiểu Mông Sơn. Đại Mông Sơn thuộc về loại chẩn tế cô hồn trọng đại. Đây là một hình thức tổ chức nghi thức lập đàn tràng chẩn tế cô hồn rất lớn. Tiểu Mông Sơn, thì thường được các chùa cúng thí thực vào mỗi buổi chiều. Sức cứu độ của Pháp này rất lớn và vô cùng lợi lạc cho chúng sanh nơi cõi giới Ngạ quỷ. Dưới đây là câu chuyện điển hình về sức hóa độ chúng sanh của Pháp Mông Sơn Thí Thực.

Đại lễ Mông Sơn Thí Thực cứu độ Cô Hồn

Trước đây, ở Vancouver người tin Phật không nhiều, nên số lượng đến nghe Phật pháp có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhưng bây giờ đã tiến triển khả quan.

Năm nay, lần đầu tiên trong lễ khánh đản Bồ tát Quan Âm ở Vancouver đã có hơn 1.800 người đến nghe kinh lễ Phật, vốn là điều chưa từng có! Tất nhiên là người Hoa chiếm đa số nhưng người Tây phương tham dự cũng không ít!

Mấy ngày trước, lần đầu tiên Giáo Hội Phật Giáo tổ chức đại lễ “Mông sơn thí thực” suốt ba ngày. Pháp hội do lão pháp sư Trúc Ma chủ trì và nhiều cư sĩ giàu đạo tâm liên tục hộ pháp. Họ phát tâm cùng góp công sức, phụ siêu độ chư cô hồn dã quỷ bơ vơ khốn khổ lang thang ở khắp mọi miền Canada. Đây là một việc làm có công đức rất lớn! Vì những chúng cô hồn lang thang vất vưởng không nơi nương tựa này sống rất khổ đau, đói lạnh, đáng thương!

Sư Trúc Ma chủ trì đại lễ cầu siêu này đã làm chấn động toàn Vancouver. Rất nhiều người tò mò hiếu kỳ đến xem, cũng sinh lòng kính ngưỡng. Sự kiện này đã được đăng trên báo, dù là tin ngắn gọn, nhưng khiến độc giả Tây phương bắt đầu hiểu được là: Phật pháp có thể siêu độ vong linh. Phật giáo có thể làm đại lễ cứu bạt lớn lao mang lợi lạc lớn đối với xã hội.

Sự mầu nhiệm đáng kinh ngạc của Mông Sơn Thí Thực

Khi đại lễ Mông Sơn tiến hành, hằng đêm có hơn hàng chục ngàn cô hồn dã quỷ tìm đến nhận thọ, bao gồm: Các vong linh tổ tiên thuộc thổ dân da đỏ trước đây. Các vong linh người da trắng và các vong linh người Hoa cùng những vong linh mới mất gần đây. Những vong linh này đều tụ hội đông đảo xung quanh đại điện đón nhận sự hướng dẫn cứu rỗi của Phật giáo và hoan hỉ rời đi. Tôi ở tại nhà nhìn xa xa cũng có thể thấy được sự đông đúc của buổi lễ.

Điều kỳ lạ là sau khi tổ chức đại lễ Mông Sơn, các trường hợp tai nạn giao thông và số người chết đột nhiên giảm hẳn! Mấy tháng nay rất ít xảy ra hiện tượng người bị chết vì tai nạn xe cộ.

Trước đây, thông thường vào mùa hè, người dân thường lái xe đi chơi. Tai nạn xe theo đó cũng phát sinh rất nhiều. Nhưng mùa hè năm nay, tai nạn xảy ra rất ít. Nếu nói là nhờ đại lễ Mông Sơn cũng được; Hoặc muốn đổ cho sự trùng hợp ngẫu nhiên cũng tùy. Nhưng tai nạn giao thông giảm là có thật. Quan chức địa phương sau khi tra xét dữ liệu hồ sơ tai nạn xong đã phải công bố: Tai nạn giao thông giảm hơn mùa hè năm ngoái đến năm mươi hai phần trăm!

*

Trước lễ Vu Lan, Phật giáo cũng tổ chức lễ Mông Sơn thí thực thêm lần nữa. Lễ lần này kéo dài ba ngày, để siêu độ cứu rỗi vong linh.

Lần này, người dân Canada bất kể là có đạo hay không, có theo Phật hay không; Dù là người hoa hay người Tây phương, đều tranh nhau tới tham dự lễ. Họ nhiệt tình thiết lập bài vị để cầu cho vong linh tổ tiên và thân nhân quá cố được siêu thăng. Số lượng đông tới mức không còn chỗ để đặt bài vị. Nhiều người vì quá yêu thú cưng của mình cũng xin lập bài vị cầu siêu cho chúng.

Lễ Mông Sơn Thí Thực lần hai này do sư Trúc Ma đã quay trở về Mã Lai, nên đại lễ ở Vancouver được một cao tăng khác cùng các cư sĩ thực hiện. Vong quỷ đến thọ pháp vẫn rất đông, tôi thấy có nhiều vong ở rất xa cũng tìm đến.

Hội Phật giáo lúc này cũng đang xây lại ngôi Đại Hùng Bảo Điện mới. Dự án này từng bị chậm do ảnh hưởng cuộc đình công của đám thợ xây địa phương. Nhưng sau đại lễ, chẳng máy chốc ngôi chánh điện nguy nga đã được xây thành. Tượng Phật cực lớn cũng được cung thỉnh từ Đài Loan đem qua. Tương lai sau này ngôi chùa có thể chứa hàng ngàn người đến dự lễ; Không còn phải đứng chen chúc đông nghịt ngoài sân như trước đây nữa.

Chuyện về Cô hồn dã quỷ ở Vancouver

Nói về cô hồn dã quỷ thì không thể không đề cập đến vài tình hình có thực: Trước cổng vào Đại học British Columbia là một đại lộ dài, âm u, rợp bóng cây. Khách bộ hành ít, nhưng xe chạy qua lại rất nhiều.

Thường thường vào ban đêm tại đây hay có một cô gái Tây phương đứng bên vệ đường. Cô thường đưa tay ngoắc người lái xe yêu cầu cho đi nhờ. Nhưng khi cô lên xe rồi, thì trong nháy mắt tài xế không thấy cô đâu nữa. Đây là “Ma nữ đại học” nổi tiếng nhất mà báo chí Vancouver thường nhắc đến. Vì tên cô cũng có trong danh sách người mất thuộc hồ sơ của trường, nên có nhiều bài báo viết về cô. Nhưng lần này rất ít nghe báo chí nhắc đến nữa, có thể là cô đã được đại lễ Mông Sơn siêu độ.

Khu vực thành phố Vancouver vào thời trước năm 1980 địa thế rất nhỏ hẹp, chung quanh chỉ rộng vài cây số vuông. Sau đó thành phố này không ngừng phát triển. Đến nay nhiều nghĩa trang thuộc trước thuộc ngoại ô, giờ đã nằm gọn trong đô thị này.

Hồi đó “Nghĩa trang cảnh núi”, tọa lạc ở phía nam vùng ngoại ô. Còn nay chung quanh đã được bao bọc bởi các cửa hàng, nhà cao tầng và khu cao ốc của dân cư. Còn “Nghĩa trang cảnh biển”, thì trụ tại một góc đông nam của núi tương đối vẫn còn hoang vu hẻo lánh. Tuy nhiên bên ngoài tường, đã có các đường giao thông trọng yếu, nhộn nhịp, xe cộ rộn ràng.

Mồ hoang sương lạnh

“Nghĩa trang cảnh núi” là khu nghĩa trang xưa, xây theo lối cổ. Các ngôi mộ nằm chen chúc, mộ bia bằng đá có khắc cây thánh giá và hình thiên thần, vườn hoa… Có nhiều mộ còn xây mái che ở trên theo kiểu Hy Lạp. Mộ người Hoa cũng nằm một góc, bia mộ san sát, khắc chữ Anh lẫn Hoa. Hình dáng cũ kỹ, rêu phong của các ngôi mộ này khiến người nhìn vào có cảm giác rờn rợn. Vì quỷ khí phủ dày đặc nên dù ngày hay đêm. người vào đều cảm  thấy đáng sợ.

Khu “Nghĩa trang cảnh biển” được xây theo phong cách hiện đại: Không dựng bia mộ, bảng bia chỉ là một mặt phẳng bằng đồng đơn giản nằm phía trên. Vì vậy nơi này nhìn từ xa thấy không giống nghĩa trang, mà giống một khu hoa viên. Trông rất sáng sủa, tươi thoáng, nên không mang nét đáng sợ, Ở đấy còn có thể nhìn ngắm cảnh biển xa xa…

Hàng ngàn mộ bia người Hoa nằm tại “Nghĩa trang cảnh núi”. Vào mấy thập kỷ đầu do chịu ảnh hưởng phong trào bài Hoa của Canada, nên đa số mộ bị người da trắng ác ý ra tay phá hủy. Vì vậy đến nay vẫn diện mạo vẫn hoàn không, tiêu ma. Một số ngôi mộ thậm chí còn bị người da trắng đào lên, ném thây cốt ra đất, mặc cho chó hoang gặm nhắm..

Quỷ tha hương giữ xác

Sau đó, vong nào có con cháu, thì được xây dựng, phục hồi lại. Những vong không có thân nhân hay con cháu, thì để mặc cho người và vật bài tiết phóng uế lên.

Đáng thương nhất là các cô hồn không con cháu thân nhân. Họ vẫn quyến luyến ở bên mộ mình, khóc than, bi ai. Âm thanh thảm não này khiến nhiều người đi đường  nghe thấy.

Những cô hồn dã quỷ bơ vơ này, nguyên là mấy thập kỷ trước họ từng vượt biển đến đây để kiếm sống. Lúc đó người Hoa chưa được nhập quốc tịch, nên không được phép đón quyến thuộc sang Canada. Những lao công này, lại không thể kết hôn. Họ gian khổ kiếm được mấy đồng bằng mồ hôi nước mắt, thì tiết kiệm gởi về cố hương cho cha mẹ vợ con. Còn bản thân họ thì ở Canada làm trâu làm ngựa; Sống kiếp lệ đổ máu tuôn, sầu não đến cuối đời, nên ôm mối hận khó tiêu.

Do vậy mà mấy mươi năm nay họ thường ở bên mộ khóc than. Những hồn quỷ lang thang kia, lần này đã có một số đến thọ lãnh sự siêu độ của pháp hội Mông Sơn Thí Thực. Tuy nhiên, theo những gì tôi nhìn thấy, thì vẫn còn rất nhiều người không chịu đến dự lễ cầu siêu. Do họ quá yêu luyến thi thể của mình nên chẳng chịu rời đi và tiếp tục cuộc sống thống khổ khóc lóc.(Đây là bởi nghiệp lực che chướng nên họ vẫn thấy hình tướng thân xác của mình nguyên vẹn, không phải bộ xương khô – Tuệ Tâm)

*

Khu vực nghĩa trang này hay có người lái xe đi ngang qua vào đêm khuya. Lái xe thường thấy có người từ trong mộ đi ra và băng qua đường. Do vậy mà tài xế phải vội vã đạp thắng. Nhưng sau khi phanh khẩn cấp rồi, lại thấy trên đường không có ai!

Chuyện bóng ma ở “Nghĩa trang cảnh núi” thường xuyên hiện trên đường là tin nóng nổi tiếng ở vùng này. Nhưng khoảng hai ba tháng nay, kể từ sau khi thiết lễ Mông Sơn thí thực, thì tình trạng này rất ít xuất hiện.

Đi qua khu vực ven quốc lộ 41 (đối diện với cảnh núi) chính là “Nghĩa trang quân đội”. Là mộ phần của những quân nhân bị chết trong thời kỳ đại chiến. Nơi này chung quanh giờ đã có những dãy nhà mọc lên san sát như rừng. Vào những đêm mùa đông, lúc mưa thê gió thảm, thỉnh thoảng các hộ dân quanh đây bỗng nghe tiếng nói.

Có người còn nhìn thấy cảnh binh sĩ xếp hàng tập trận trong “Nghĩa trang quân đội”. Những người lính này không đầu hoặc không có tay chân, hoặc toàn thân bê bết máu…Có lúc họ còn nghe âm thanh hỏa pháo bắn ầm ầm, đạn kêu veo véo. Thế nhưng năm nay không còn nghe thấy những cảnh như vậy nữa.

Tôi thường khuyên bè bạn không nên không lái xe qua “Nghĩa trang cảnh núi” vào ban đêm. Mục đích là để giúp họ tránh vương phải âm khí.

*

Nơi “Nghĩa trang cảnh biển” có chôn hai người bạn thân của tôi: Một là bác sĩ Nguyên. Hơn mười năm trước anh lái xe về trong đêm thì bị một thanh niên trẻ chạy xe tông chết. Bác sĩ Nguyên chỉ mới ba mươi mốt tuổi, là một thanh niên trẻ có tiền đồ rạng rỡ mang đầy hứa hẹn.

Anh là một cô nhi. Trong thời chiến tranh Trung Quốc đại lục, sau khi cha mẹ bị nạn chết đi, anh lưu lạc đến Đài Loan. Anh vừa đi làm vừa đi học và tốt nghiệp trường Y với thành tích ưu và được xuất ngoại du học. Tại Vancouver khi mới hoàn tất học nghiệp xong, anh thuê một tòa nhà làm văn phòng. Giáng sinh năm đó anh được bạn bè mời đến dự lễ hội khiêu vũ, ngay trong đêm anh trở về thì mất vì gặp nạn.

Trước đêm chết, anh kể cho tôi nghe chuyện tối qua khi anh thực tập tại Bệnh viện St. Paulo. Do bài vở gấp, nên buổi tối còn ở lại một mình trong phòng giải phẫu thây. Vào khoảng ba giờ khuya, anh đột nhiên nhìn thấy trong phòng các thi thể đang nằm, bỗng xúm ngồi dậy hết. Việc này khiến anh hoảng loạn, phải xô cửa mà chạy ra ngoài!

Anh hỏi tôi việc này có điềm gì không? Khi đó tôi vẫn chưa khôi phục khả năng thiên nhãn tiền kiếp nên chưa nhìn ra nhân quả. Vậy nên chẳng biết khuyên thế nào, tôi đành nói: “Đó không phải là điềm lành, nhưng tôi nghĩ lễ hội khiêu vũ đêm mai tốt nhất anh đừng đi!”

*

Sau đó, anh hỏi tôi: Một người sau khi chết rồi, có linh hồn không?”

Tôi đáp: Có!

Anh ngồi trên ghế, trầm ngâm một lúc rất lâu không nói năng gì. Đêm đó tôi khuyên anh nên tin Phật pháp. Anh bảo mình cảm thấy Phật giáo quá mê tín và cho rằng: Chỉ có tin Chúa Jesus mới được vĩnh sinh, sống đời đời! Tôi thấy không tiện nói gì nên chẳng bàn luận thêm với anh.

Sau khi chết, anh được chôn cất trong “Nghĩa trang cảnh biển”, hoàn toàn không có ai đến thăm. Chỉ có tôi mang hoa đến viếng anh trong rất nhiều năm. Sau đó thì tôi không đến nữa.

Nhớ lại mỗi khi tôi đặt bó hoa trên bia mộ bằng đồng của anh. Tôi luôn cảm thấy từ bia đồng tỏa ra một lực rất mạnh hút tay tôi, kéo tay tôi để lên mộ bia. Khi bị anh kéo như thế, nước mắt tôi rơi dài, tôi khóc và bảo: Bác sĩ Nguyên, Nguyên đại ca ơi, anh thật là khổ đó!

Vào thời điểm đó khả năng thiên nhãn của tôi vẫn chưa hồi phục nên chưa thể nhìn thông suốt hết. Tôi chỉ cỏ thể cảm nhận hình bóng và sức mạnh của anh thôi.

Thực ra anh và tôi quen nhau chỉ mới vài tháng. Do anh đọc sách của tôi sinh cảm phục, xúc động, nên tự nguyện làm bạn hữu lẫn anh trai. Phần tôi thân lưu lạc tại ngoại quốc, cũng cô khổ. Nhìn quanh chẳng có ai thân, có được bạn tốt như anh, chưa kịp vui, đã phải ngậm ngùi chào vĩnh biệt.

*

Sau này có một năm tôi bị bệnh phải nhập viện. Đang nằm thì nửa đêm bỗng nhìn thấy anh lên lầu đến thăm. Anh ân cần chào hỏi và an ủi tôi:  Em sẽ nhanh chóng khỏe lại, đừng có buồn!

Khi lành bệnh xuất viện, tôi mang hoa đến mộ anh, khóc một trận. Bia mộ đồng của anh lại hút chặt tay tôi, lâu thật lâu vẫn chưa chịu buông ra.

Lần thiết đại lễ Mông Sơn Thí Thực kỳ hai này, tôi ngóng vọng mong anh đến lãnh thọ, nhưng không hề thấy anh đến. Có lẽ vì anh quá đam luyến xương cốt của mình, không chịu rời đi. Tôi đành hi vọng trong tương lai, sẽ có một ngày anh giác ngộ, hết quyến luyến thây và chịu đi đầu thai.

Tại “Nghĩa trang cảnh biển” tôi còn một bạn thân nữa, là người Tây phương. Em là con trai cưng của một bác sĩ mà tôi quen biết. Gia đình em theo đạo Ki Tô, tên em là Stephen.

Khi mới đến Canada, tôi từng được gia đình em mời đến nhà họ ở vài tháng. Huynh đệ của em đông, nhưng chỉ có em và tôi là rất hợp tính nhau. Chúng tôi cùng đi hái trái cây và chơi đùa, cha mẹ em nói rằng họ xem tôi như con của họ.

*

Nhưng tôi không muốn làm phiền họ nhiều, vì vậy tôi ra ngoài thuê phòng để sống chung với mẹ tôi. Sau này do tôi ít tới nên Stephen thường đến thăm tôi. Khi đó em đã vào đại học, là ngành Địa lý, năm thứ tư. Một ngày nọ khi đến nhà tôi ăn trưa, em kể mình muốn đi lên miền Bắc để kiếm việc làm vào mùa hè. Vì em muốn tự túc, không lấy tiền của cha chu cấp nữa. Tôi khuyên em đừng đi mà chỉ nên học cho thành tài, thì tương lai mới có thể tự lập. Tuy vậy nhưng em không chịu nghe.

Em lên miền Bắc, làm công tác đo đạc đường lộ. Một buổi hoàng hôn có chiếc xe lu chạy đến. Do tài xế không thấy, nên xe đã cán em dưới trọng tải nặng mấy tấn…Chưa đầy mấy phút em đã chết, đáng thương hơn là toàn thân đều bị nghiền nát!

Stephen lúc này mới hai mươi hai tuổi! Dung nhan em vốn rất thanh tú, to cao và đẹp trai. Nhưng cái chết đã biến thi thể em thành một đống thịt nát!

Khi quan tài em chuyển về Vancouver, ba mẹ, huynh đệ em từ Hoa Kỳ đến để dự tang lễ. Theo phong tục của người Tây phương, họ thường nhờ bạn thân khiêng quan tài. Em có năm huynh đệ, mà di quan cần sáu người. Còn thiếu một người nữa, nên mẹ em đã mời tôi tham gia khiêng quan tài. Xét theo tình và lý, tôi đều phải làm, tôi nên làm, bởi vì tôi rất quý mến em. Trừ bác sĩ Nguyên ra, thì em là bạn thân nhất của tôi.

*

Tôi cùng năm huynh đệ kia, họ đều là hạng hùng tráng cỏ sức khỏe, cùng hợp lực khiêng linh cữu em đến trước cổng giáo đường. Bất ngờ nó trở nên quá nặng, nhưng chúng tôi vẫn dốc sức khiêng đặt lên xe tang. Sau khi chạy đến “Nghĩa trang cảnh biển”, thì sáu chúng tôi cùng khiêng linh cữu em ra khỏi xe để hạ huyệt. Dè đâu lúc này, cả sáu người hè nhau khiêng, mà quan tài không động đậy. Quan tài bấy giờ cực kỳ nặng, tôi có cảm giác nặng tương đương hàng chục tấn. Chúng tôi làm thế nào cũng khiêng không lên được.

Tôi cảm giác là Stephen không muốn rời xa mẹ, liền nói với bà: “Thưa bác. Stephen đang rất bịn rịn không muốn lìa xa mẹ. Bác hãy đến khuyên cậu ấy đi, như vậy mới hạ huyệt được.

Mẹ của anh nghẹn ngào nói: Cậu hãy thay tôi khuyên dùm, tôi… tôi… và bà khóc nấc lên.

Thế là tôi vỗ nhẹ tay vào quan tài nói:

– Stephen, tất cả chúng tôi đều không muốn rời em, nhưng cuối cùng em phải hạ huyệt mới ổn. Đừng khiến mẫu thân em quá thương tâm! Stephen, chúng tôi yêu em, hãy làm một đứa con ngoan nhé. Tôi sẽ tụng kinh Phật cho em.

*

Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài nức nở trong quan tài, năm huynh đệ kia cũng đều nghe thấy! Bốn người anh không hợp kia đều sợ hãi bỏ chạy, còn anh cả thì khóc ngất. Tôi trở thành người duy nhất điều khiển, tôi ra lệnh cho bốn anh kia quay lại và cha em cũng ủng hộ tôi. Sau đó sáu người cùng nhau nâng quan tài. Lần này, quan tài di chuyển nhẹ nhàng, chúng tôi khiêng đi hạ huyệt.

Về sau gia em chuyển đến Hoa Kỳ sống, cho nên chỉ có tôi hằng năm đi thăm em. Chỗ em nằm gần kề bác sĩ Nguyên, nên mỗi lần đến là tôi thăm mộ cả hai. Mộ của Stephen cũng toát ra lực thu hút giữ lấy tôi giống anh Nguyên vậy, không chịu buông cho tôi rời đi. Lần thiết lễ Mông Sơn Thí Thực này, tôi thấy Stephen đến nghe, nhưng em không chịu tiếp nhận sự siêu độ.

Quý vị cho là tôi điên ư? Cho là tôi biên xằng viết bậy? Bạn không tin là người chết rồi vẫn có biết ư? Họ vẫn biết sau khi chết!

*

California có hai nhà khoa học bề thế, một nhà Vật lý học và một nhà Tâm lý học, cả hai đều mang theo máy ghi âm đến nghĩa trang để thu.

Họ đặt máy ghi âm vào nghĩa trang ngay ban ngày và bấm phím thu. Lúc này đài truyền hình cũng phái một đội nhân viên nhiếp ảnh đến để quay hiện cảnh và cho chiếu trực tiếp. Sau mười lăm phút ghi âm, kết quả như sau: Từ máy ghi âm đã thu được những âm thanh xào xạc, có giọng nói yếu ớt cùa người nam than rằng: Nơi này rất buồn!

Đây là một đoạn thực nghiệm thu âm ghi hình của hai công ty truyền hình nổi tiếng của Hoa Kỳ và Canada. Họ tuyên bố bản ghi âm này là đúng thực không hề ngụy tạo. Hàng triệu khán giả người Hoa Kỳ và Canada khi xem video trực tiếp này đều kinh ngạc. Tin tức này từng làm chấn động một thời.

Hai nhà khoa học kia, mới đầu tuyên bố rằng họ hoàn toàn không tin là có linh hồn tồn tại. Vì vậy họ mới đến nghĩa trang để nghiên cứu xác nhận xem có linh hồn hay không. Sau ghi máy thu âm đặc biệt ghi lại rất nhiều lời thoại ma, nào là thở dài, khóc rên… có đủ loại âm thanh ma quỷ, thì họ bảo: Quả thật vô phương giải thích tình huống bất thường này.

Đoạn phim khó tin này cũng được chiếu nhiều nước trên thế được đông đảo khán giả xem, không phải tôi bịa đặt!

*

Theo tôi, việc thổ táng không hay bằng hỏa táng. Thổ táng khiến linh hồn dễ biến thành “quỷ luyến thây”, cứ đeo bám quanh mộ không chịu đầu thai.

Bất luận ở phương diện nào, nếu nhìn và so sánh thì thổ táng không tốt bằng cách thức hỏa táng của Phật giáo: Rất sạch sẽ và thích hợp. Sau khi hỏa thiêu rồi, linh hồn không thể quyến thây nên dễ giải thoát nhờ vào pháp Phật hỗ trợ vãng sinh.

Hiện nay chư tăng các chùa khắp nơi đều có tổ chức đại lễ Mông Sơn Thí thực để siêu độ vong quỷ. Việc này tạo công đức vô lượng. Từ những sự thật đã kể trên, có thể thấy Phật giáo siêu độ vong quỷ rất hữu hiệu. Việc này rất cần thiết, thực tế và càng không thể cho là mê tín!

(Mông Sơn Thí Thực siêu Độ cô hồn – Theo Nhân quả báo ứng hiện đời)

Tuệ Tâm 2021.

Sưu Tầm Bởi Tuệ Tâm Admin ( https://kinhnghiemhocphat.com/ )

Xem Thêm:   Viên hạt Xá lợi Phật là gì? Nguyên nhân hình thành và tác dụng của xá lị

1 lượt xem | 0 Bình luận
Nam Mô A Di Đà Phật - Pháp Giới là trang chia sẻ phật pháp, kinh phật, pháp âm, câu chuyện phật giáo. Mong góp chút sức lực bé nhỏ để giúp các bạn tiếp cận được đại trí thức của đức Phật. Đừng hỏi tôi là ai. Hãy chấp trì danh hiệu Phật, gieo duyên với Phật Pháp để giúp bạn an lạc.
Pháp Âm Thần Chú Tu Học Blog